Hướng Dẫn Giáo Luật - Dành Cho Giáo Dân
37. CÁC CHA PHÓ
“Mỗi khi xét thấy cần thiết hay thuận lợi cho việc săn sóc mục vụ tốt đẹp của một giáo xứ, thì ngoài Cha Sở ra, có thể đặt một hoặc nhiều cha phó như cộng sự viên của Cha Sở và san sẻ mọi nỗi lo âu với Cha Sở, đồng tâm nhất trí và dưới quyền của Cha Sở để thi hành nhiệm vụ mục vụ. Một cha phó có thể được đặt để lo toàn thể tác vụ mục vụ trong một giáo xứ hay một phần nhất định của giáo xứ hay một nhóm tín hữu nào đó thuộc giáo xứ, hoặc để đảm trách một tác vụ đặc định trong nhiều giáo xứ khác nhau cùng một trật.” (Ðiều 545. §1)
“Một Cha Phó có thể là cha phó của một Giáo xứ hay của một vài Giáo xứ khác nhau tùy theo nhu cầu và tài năng cá nhân của đương sự. Để một người có thể được bổ nhiệm cách hữu hiệu làm cha phó, thì cần đương sự đã thụ phong chức Linh mục.” (Ðiều 546.)
“Giám mục Giáo phận được tự do bổ nhiệm cha phó, sau khi bàn hỏi ý kiến, nếu thấy tiện, với Cha Sở hoặc với các Cha Sở của những giáo xứ mà cha phó được cử tới, và cả với cha Quản Hạt, đừng để qui định của điều 682 triệt 1.” (Ðiều 547)
“Mọi nghĩa vụ và mọi quyền lợi của cha phó được xác định bởi những điều luật của chương này, và bởi quy chế của Giáo phận và văn thư bổ nhiệm của Giám mục Giáo phận, và nhất là do ủy nhiệm của Cha Sở. Nếu văn thư bổ nhiệm của Giám mục không qui định minh thị cách nào khác, cha phó, chiếu theo chức vụ, có nghĩa vụ giúp Cha Sở trong toàn thể tác vụ của giáo xứ, ngoại trừ việc dâng thánh lễ cầu cho dân, và có nghĩa vụ thay thế Cha Sở nếu trường hợp xảy ra, theo quy tắc luật định. Cha phó phải thường xuyên báo cáo cho Cha Sở biết mọi chương trình đã hoạch định hoặc đang tiến hành, ngõ hầu Cha Sở và cha phó hoặc các cha phó sẽ cùng hợp lực với nhau để dự liệu việc săn sóc mục vụ cho giáo xứ, mà họ đồng lãnh trách nhiệm.” (Ðiều 548)
“Khi Cha Sở vắng mặt, nếu Giám mục Giáo phận không dự liệu cách nào khác theo quy tắc điều 533 triệt 3, và nếu không đặt Giám Quản giáo xứ, thì phải giữ những qui định của điều 541 triệt 1; trong trường hợp ấy, cha phó cũng có tất cả mọi nghĩa vụ của Cha Sở, trừ việc dâng thánh lễ cầu cho dân.” (Ðiều 549).
Theo qui định của điều luật này, khi Cha Sở vắng mặt, cha phó không đương nhiên tự động trở thành Cha Sở của Giáo xứ nếu Cha Sở không muốn như vậy.
“Cha phó buộc phải cư trú trong giáo xứ, hoặc trong một trong các giáo xứ nếu đương sự được đặt làm phó cho nhiều giáo xứ. Tuy nhiên, khi có lý do chính đáng, Bản quyền sở tại có thể cho phép cha phó cư trú ở nơi khác nhất là trong nhà chung dành cho các Linh mục, miễn sao việc chu toàn các nhiệm vụ mục vụ không vì thế mà bị thiệt thòi. Ở đâu có thể, Bản quyền sở tại nên lo liệu để Cha Sở và các cha phó thực hành thói quen sống chung với nhau cách nào đó trong nhà xứ. Về thời gian đi nghỉ, cha phó cũng được hưởng quyền lợi giống như Cha Sở. (Ðiều 550)
“Đối với những của dâng cúng mà các tín hữu dành cho cha phó trong khi thi hành tác vụ mục vụ, thì phải tuân giữ các qui định của điều 531.” (Ðiều 551)
“Khi có lý do chính đáng, cha phó có thể bị Giám mục Giáo phận hoặc Giám Quản Giáo phận bãi chức, miễn là tôn trọng qui định của điều 682 triệt 2.” (Ðiều 552)