You are here: Home Sách đã xuất bản Hướng Dẫn Giáo Luật - Dành Cho Giáo Dân 265 - 275. Giáo dục công giáo
Document Actions

Hướng Dẫn Giáo Luật - Dành Cho Giáo Dân

265 - 275. Giáo dục công giáo

1.            VAI TRÒ CỦA CHA MẸ

“Cha mẹ và những người thay quyền cha mẹ, có bổn phận và quyền lợi giáo dục con cái. cha mẹ Công giáo còn có bổn phận và quyền lợi chọn lựa những phương thế và trường học nào thích hợp hơn cả, tùy theo hoàn cảnh mỗi nơi, để lo liệu việc giáo dục Công giáo cho con cái.

Cha mẹ còn có quyền đòi hỏi nhà nước giúp đỡ những gì cần thiết để chu toàn việc giáo dục Công giáo cho con cái.” (Ðiều 793)

“Nhiệm vụ và quyền lợi đầu tiên bất khả nhượng của cha mẹ là giáo dục con cái, nên họ phải được thực sự tự do trong việc lựa chọn trường học. Do đó, vì có bổn phận bảo vệ và bênh vực quyền tự do của công dân, chính quyền khi chú tâm đến công bằng phân phối, phải lo phân chia những ngân khoản tài trợ chung sao cho cha mẹ  có thể được thực sự tự do lựa họn trường học cho con cái theo lương tâm của mình.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 6)

Vì là người truyền sự sống cho con cái, nên cha mẹ có bổn phận hết sức quan trọng là giáo dục chúng và vì thế họ được coi là những nhà giáo dục đầu tiên và chính yếu của chúng. Vai trò giáo dục này quan trọng đến nỗi nếu thiếu sót thì khó lòng bổ khuyết được. Thực vậy, chính cha mẹ có nhiệm vụ tạo cho gia đình một bầu khí thấm nhuần tình yêu cũng như lòng tôn kính đối với Thiên Chúa và tha nhân, để hỗ trợ việc giáo dục toàn diện cho con cái trong đời sống cá nhân và xã hội. Do đó gia đình là trường học đầu tiên dạy các đức tính xã hội cần thiết cho mọi đoàn thể. Nhưng đặc biệt trong gia đình Kitô giáo, vì đã nhận lãnh ân sủng cũng như bổn phận của Bí tích hôn phối, nên cha mẹ phải dạy dỗ con cái ngay từ nhỏ, để chúng nhận biết và tôn kính Thiên Chúa cùng yêu mến tha nhân theo đức tin chúng đã lãnh nhận khi chịu phép Rửa tội. Chính tại nơi đây, con trẻ có kinh nghiệm đầu tiên về xã hội lành mạnh của nhân loại và về Giáo hội. Sau hết nhờ gia đình, chúng được hướng dẫn dần dần vào cộng đoàn nhân loại cũng như vào Dân Thiên Chúa. Bởi vậy cha mẹ phải ý thức sâu xa tầm quan trọng của gia đình Kitô giáo đích thực trong đời sống và đà thăng tiến của chính dân Thiên Chúa. (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 3)

Nhiệm vụ giáo dục trước hết thuộc về gia đình, nhưng cũng cần đến sự trợ giúp của toàn thể xã hội. Thực vậy, ngoài những quyền lợi của cha mẹ và của những người được cha mẹ uỷ thác cho một phần công việc giáo dục, chắc chắn xã hội dân sự cũng còn có những quyền lợi và bổn phận vì xã hội dân sự có nhiệm vụ tổ chức những gì đem lại lợi ích chung trong phạm vi thế tục. Một trong những bổn phận của xã hội dân sự là đẩy mạnh công cuộc giáo dục giới trẻ bằng nhiều phương cách, như bảo vệ quyền lợi cha mẹ và những người góp phần vào việc giáo dục và phải giúp đỡ họ trong công tác đó. Theo nguyên tắc đồng trách nhiệm, khi cha mẹ và các đoàn thể khác thiếu sáng kiến, xã hội dân sự phải kiện toàn công việc giáo dục, nhưng cũng phải để ý đến nguyện vọng của cha mẹ. Ngoài ra còn phải thiết lập các trường ốc và cơ sở giáo dục riêng theo lợi ích chung đòi hỏi.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 3)

 

2.            VAI TRÒ CỦA GIÁO HỘI

“Do một danh nghĩa đặc biệt, Giáo hội có bổn phận và quyền lợi đảm nhiệm việc giáo dục; bởi vì chính Thiên Chúa đã ủy thác cho Giáo hội sứ mệnh giúp đỡ loài người đạt tới đời sống sung mãn của Kitô giáo.

Các vị chủ chăn phải làm hết những gì cần thiết để mọi tín hữu được hưởng nền giáo dục Công giáo.” (Ðiều 794)

“Để chu toàn nhiệm vụ giáo dục, Giáo hội quan tâm đến tất cả các phương thế thích hợp, đặc biệt là những phương thế riêng của mình. Trước hết là việc giảng dạy giáo lý nhằm soi sáng và cũng cố đức tin, nuôi dưỡng đời sống theo tinh thần Chúa Kitô, đưa đến việc ý thức và tham dự linh động vào mầu nhiệm phụng vụ, khuyến khích hoạt động tông đồ. Nhưng Giáo hội cũng tôn trọng và tìm cách đem tinh thần mình thấm nhuần và nâng cao những phương thế khác thuộc di sản chung của nhân loại và góp phần lớn lao vào việc trau dồi tinh thần và đào luyện con người, như các phương  tiện truyền thông xã hội, các tổ chức có mục đích tập luyện tinh thần và thể xác, các phong trào thanh thiếu niên và nhất là các trường học.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 4)

“Sau cùng với danh nghĩa đặc biệt, Giáo hội có trách nhiệm giáo dục không những vì Giáo hội cũng là một xã hội trần gian, phải được thừa nhận có khả năng giáo dục, nhưng nhất là vì Giáo hội có nhiệm vụ loan truyền cho mọi người biết con đường cứu rỗi, cũng như thông ban sự sống Chúa Kitô cho các tín hữu và luôn lo lắng giúp đỡ họ đạt tới sự viên mãn của đời sống ấy. Bởi vậy như một Người Mẹ, Giáo hội có nhiệm vụ bảo đảm cho con cái một nền giáo dục, đem tinh thần Chúa Kitô thấm nhuần đời sống chúng, nhưng đồng thời cũng cổ võ mọi dân tộc phát triển sự hoàn thiện toàn vẹn của con người, phục vụ lợi ích của xã hội trần thế và xây dựng một thế giới nhân đạo hơn.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 3)

 

3.            MỘT NỀN GIÁO DỤC ĐÍCH THỰC

“Nền giáo dục đích thực phải bảo đảm việc huấn luyện toàn vẹn con người, hướng về mục đích tối hậu của con người, và cả về mục đích chung của xã hội. Bởi đó, các trẻ em và thanh niên phải được giáo dục làm sao để có thể phát triển điều hòa về mọi lãnh vực thể lý, luân lý và trí tuệ; đạt được một ý thức hoàn hảo về trách vụ và biết sử dụng tự do cách hợp lý; và được huấn luyện để tham gia tích cực vào đời sống xã hội.” (Ðiều 795)

“Tất  cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, giai cấp và tuổi tác, do phẩm giá con người, đều có một quyền bất khả nhượng là phải đựơc hưởng một nền giáo dục đáp ứng với sứ mệnh riêng, phù hợp với phái tính, thích nghi với văn hoá và truyền thống dân tộc, đồng thời mở rộng sự hợp tác huynh đệ với các dân tộc khác, để hỗ trợ công cuộc hợp nhất chân chính và hòa bình trên mặt đất. Vậy nền giáo dục chân chính là việc đào tạo con người, nhằm đạt tới cùng đích của mình cũng như lợi ích của các đoàn thể mà  họ là đoàn viên, và họ sẽ tham gia phục vụ khi đến tuổi trưởng thành.

Bởi thế, phải để ý đến những tiến triển của các khoa học tâm lý, sư phạm và giáo khoa, hầu  giúp trẻ em và thanh thiếu niên phát triển điều hòa những năng khiếu thể xác, luân lý và tinh thần ý thức dần dần trách nhiệm cách rõ rệt hơn, nhờ luôn cố gắng trau dồi đúng mức đời sống cá nhân và theo đuổi sự tự  do chân chính, với lòng can đảm và kiên nhẫn lướt thắng mọi trở ngại. Phải tích cực và thận trọng giáo dục chúng về phái tính tùy từng lứa tuổi. Ngoài ra, phải huấn luyện cho chúng biết tham dự đời sống xã hội, để sau khi được chỉ dẫn đầy đủ về những phương tiện cần thiết và thích hợp, chúng có thể tích cực dấn thân vào những đoàn thể khác nhau của cộng đoàn nhân loại sẵn sàng đối thoại với người khác cũng như hăng say hoạt động để góp phần thực hiện lợi ích chung.

Cũng vậy, Thánh Công đồng còn tuyên bố rằng trẻ em và thanh thiếu niên có quyền được hướng dẫn phê phán trong những giá trị luân lý theo lương tâm thẳng thắn, tự ý chấp nhận và tuân giữ những giá trị ấy và nhận biết yêu mến Thiên Chúa cách hoàn hảo hơn. Vì thế Công đồng tha thiết mời gọi những nhà lãnh đạo các dân tộc hãy hướng dẫn công việc giáo dục, hãy lo lắng sao cho giới trẻ không bao giờ bị tước mất quyền lợi thiêng liêng ấy. Công đồng còn khuyên nhủ các con cái Giáo hội hãy quảng đại hoạt động trong mọi lãnh vực giáo dục, nhất là để có thể sớm đem lại những lợi ích của một nền giáo dục và giáo huấn xứng hợp cho mọi người khắp nơi trên toàn thế giới.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 1)

 

4.            HỢP TÁC GIỮA CHA MẸ VÀ NHÀ GIÁO DỤC

“Trong các phương thế phát triển giáo dục, các tín hữu hết sức lưu tâm đến các trường học vì trường học giúp đỡ cha mẹ cách đặc biệt trong việc chu toàn trách nhiệm giáo dục.

Các phụ huynh phải cộng tác chặt chẽ với các giáo viên của nhà trường mà họ đã ký thác việc đào tạo con cái mình. Đối lại, khi thi hành chức vụ của mình, các giáo viên cũng phải cộng tác mật thiết với các phụ huynh, sẵn sàng lắng nghe ý kiến của họ. Ngoài ra nên thành lập và tán trợ các tổ chức hay các buổi họp phụ huynh.” (Ðiều 796)

“Trong tất cả các phương tiện giáo dục, học đường giữ một vai trò quan trọng đặc biệt. Vì học đường theo sứ mạng mình luôn lo lắng trau dồi các khả năng tinh thần, dẫn vào gia sản văn hóa mà các thế hệ trước đã thu lượm được; phát huy nhận thức về các giá trị, chuẩn bị đời sống nghề nghiệp và khuyến khích niềm thông cảm lẫn nhau trong khi cổ võ tình thân hữu cộng đoàn giữa những học sinh khác biệt về tâm tính và giai cấp. Hơn nữa, học đường còn trở nên trung tâm học tập và tiến triển, tại đây cần đến sự tham dự của gia đình, thầy dạy, mọi đoàn thể có mục đích phát triển đời sống văn hóa, đời sống công dân và tôn giáo, kể cả chính quyền cũng như toàn thể cộng đồng nhân loại.

Như thế, thực cao đẹp nhưng cũng thực nặng nề thiên chức của tất cả những ai giúp đỡ cha mẹ chu toàn nhiệm vụ của họ và thay thế cộng đoàn nhân loại lãnh nhận chức vụ giáo dục nơi học đường. Thiên chức này đòi hỏi phải có những tài năng đặc biệt về trí tuệ và tâm hồn, được chuẩn bị hết sức kỹ càng, với thái độ sẵn sàng canh tân và thích nghi không ngừng.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 5)

 

5.            TỰ DO LỰA CHỌN GIÁO DỤC

“Cha mẹ phải được tự do chọn lựa trường học cho con cái. Do đó, các tín hữu phải tha thiết đòi hỏi nhà nước nhìn nhận quyền tự do này của cha mẹ và bảo vệ quyền ấy, kể cả bằng những giúp đỡ kinh tế, dựa trên đức công bằng phân phối.” (Ðiều 797). (xin đọc “Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 5 và số 3” ghi trên.)

 

6.            GIÁO DỤC CÔNG GIÁO

“Cha mẹ phải cho con cái vào học tại các trường có nền giáo dục Công giáo. Nếu không thể được, thì ngoài chương trình học ra, cha mẹ phải lo cho con cái được giáo dục Công giáo đầy đủ.” (Ðiều 798)

“Mọi Kitô hữu, nhờ việc tái sinh bởi nước và Thánh Thần, đã trở nên những tạo vật mới, được gọi là con Thiên Chúa và quả thực như thế, nên có quyền hưởng một nền giáo dục Kitô giáo. Nền giáo dục này không chỉ nhằm giúp con người được trưởng thành như vừa trình bày, nhưng cốt yếu là nhằm giúp những người đã Rửa tội ngày càng ý thức hơn về hồng ân Đức Tin đã nhận lãnh, trong khi họ được hướng dẫn để dần dần hiểu biết mầu nhiệm cứu rỗi. Nền giáo dục còn giúp họ biết cách thờ phượng Thiên Chúa Cha trong tinh thần và chân lý (x. Gio 4,23), nhất là qua việc cử hành phụng vụ, cũng như huấn luyện họ biết sống theo con người mới trong công bình và thánh thiện của chân lý (Eph 4, 22-24). Nhờ vậy họ đạt tới con người hoàn thiện, tới tuổi sung mãn của Chúa Kitô (x. Eph 4,13) và góp phần vào việc tăng trưởng của nhiệm thể. Hơn nữa, vì ý thức được ơn kêu gọi của mình, chính họ phải tập thói quen minh chứng niềm cậy trông của mình (x. 1 P 3,15) cũng như phải giúp cải tạo thế giới theo tinh thần Kitô giáo. Nhờ đó, những giá trị tự nhiên sẽ góp phần vào lợi ích của toàn thể xã hội, khi được hòa hợp vào viễn ảnh toàn vẹn của con người được Chúa Kitô cứu chuộc. Vì vậy Thánh Công đồng nhắc lại cho những Chủ Chăn hướng dẫn các linh hồn nhiệm vụ rất quan trọng là phải thu xếp mọi sự để các tín hữu được hưởng nhờ nền giáo dục Kitô giáo nhất là giới trẻ, chính là tương lai và niềm hy vọng của Giáo hội.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 2)

 

7.            TRƯỜNG CÔNG LẬP

“Các tín hữu phải cố gắng để việc giáo dục tôn giáo và luân lý hợp theo lương tâm của cha mẹ, kể cả ở các trường học, cũng được lưu tâm đến trong những luật lệ nhà nước ban hành về việc đào tạo thanh thiếu niên.” (Ðiều 799)

“Ngoài ra chính quyền còn có bổn phận lo liệu cho mọi công dân được tham dự thực sự vào nền văn hóa và được huấn luyện thích đáng để thi hành nhiệm vụ và quyền lợi công dân. Bởi thế chính quyền phải bảo đảm cho thanh thiến niên được hưởng một nền giáo dục học đường đầy đủ, phải quan tâm đến khả năng của nhà giáo và trình độ học vấn của học sinh cũng như phải chăm sóc đến sức khỏe  của chúng. Như thế, chính quyền phải phát triển toàn diện học chế, nhưng đừng quên nguyên tắc đồng trách nhiệm. Do đó, phải loại trừ mọi chế độ độc quyền học hiệu, vì tất cả mọi chế độ độc quyền thuộc loại này đều trái với quyền tự nhiên của con người, cản trở sự tiến bộ và việc phổ biến văn hóa, làm tan loãng bầu khí thuận hoà giữa các công dân và nghịch với thuyết đa dạng mà ngày nay đang thịnh hành tại nhiều cộng đoàn. (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 6)

“Hơn nữa, ý thức sâu xa nhiệm vụ vô cùng quan trọng là phải ân cần lo lắng giáo dục mọi con cái mình về phương diện luân lý và tôn giáo, Giáo hội, bằng tấm lòng ưu ái và trợ giúp đặc biệt cần phải hiện diện cho biết bao thanh thiếu niên đang được đào luyện trong các trường không Công giáo. Sự hiện diện ấy được cụ thể hóa qua chứng từ đời sống của người giảng dạy và hướng dẫn chúng, qua việc tông đồ của các bạn học, và nhất là qua lời giảng dạy giáo lý cứu rỗi của những linh mục và giáo dân có trách nhiệm bằng những phương pháp thích hợp với lứa tuổi và hoàn cảnh, cùng với việc giúp đỡ thiêng liêng bằng mọi sáng kiến thích nghi theo điều kiện thời gian và sự việc.

Giáo hội cũng nhắc nhở cho cha mẹ nhiệm vụ quan trọng cố hữu của họ là phải lo liệu mọi sự và đòi hỏi sao cho con cái họ có thể hưởng nhờ những trợ giúp ấy và được tấn tới trong việc giáo dục theo tinh thần Kitô giáo và ăn nhịp với giáo huấn trần thế.

Ngoài ra Giáo hội còn ca ngợi những cơ quan cũng như các đoàn thể dân sự nào chủ trương thuyết đa dạng trong xã hội hiện nay và chú tâm đến quyền tự do tôn giáo, giúp đỡ các gia đình để việc giáo dục con cái nơi học đường được phù hợp với các nguyên tắc luân lý và tôn giáo riêng của gia đình họ.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 7)

 

8.            TRƯỜNG CÔNG GIÁO

“Giáo hội có quyền thiết lập và điều khiển các trường học thuộc mọi ngành, mọi loại và mọi cấp bậc. Các tín hữu nên ủng hộ các trường Công giáo, hết sức giúp đỡ để xây cất và nâng đỡ các trường học.” (Ðiều 800)

“Trường học được gọi là Công giáo khi được nhà chức trách có thẩm quyền trong Giáo hội hay một công pháp nhân trong Giáo hội điều khiển, hoặc được giáo quyền nhìn nhận như vậy qua một văn kiện.

Việc huấn luyện và giáo dục trong trường Công giáo phải được căn cứ trên những nguyên tắc của giáo lý Công giáo. Các giáo viên phải trổi vượt về giáo lý chân chính và đời sống thanh liêm.

Không có trường học nào, mặc dù trong thực tế là Công giáo, có thể mang tên “trường Công giáo” Nếu không có sự đồng ý của nhà chức trách có thẩm quyền trong Giáo hội.” (Ðiều 803)

“Giáo hội hiện diện đặc biệt trong lãnh vực học đường qua trường công giáo. Thực ra trường công  giáo cũng theo đuổi những mục tiêu văn hóa và giáo dục nhân bản cho thanh thiếu niên không kém gì các trường khác. Điều riêng biệt của trường công giáo là có sứ mệnh tạo cho môi trường học đường một bầu khí sống động, thấm nhuần tự do và bác ái theo tinh thần Phúc Âm, giúp thanh thiếu niên phát triển nhân cách mình, đồng thời làm phát triển con người mới đã được hình thành khi chịu phép Rửa tội. Sau cùng, trường công giáo còn phải hướng nền văn hóa chung của nhân loại vào việc loan truyền ơn cứu rỗi để cho các học sinh dần dần nhận thức về thế giới, cuộc đời và con người nhờ ánh sáng đức tin soi chiếu. Như thế, trong khi mở cửa đón nhận đúng mức những điều kiện của thời đại đang tiến bộ, trường công giáo huấn luyện học sinh biết mưu cầu lợi ích cho xã hội trần gian một cách hữu hiệu, và chuẩn bị cho chúng biết phục vụ để mở mang nước Chúa. Do đó, nhờ sống đời gương mẫu và tông đồ, chúng trở nên như men cứu rỗi cho cộng đoàn nhân loại.

Thực vậy, trường công giáo còn giữ một vai trò rất  quan trọng trong hoàn cảnh chúng ta đang sống, vì có khả năng góp phần lớn lao trong việc  chu toàn sứ mệnh  của Dân Thiên Chúa và giúp cuộc đối thoại giữa các Giáo hội và cộng đoàn nhân loại nhằm đạt tới lợi ích cho cả đội bên. Vì thế Thánh Công đồng tuyên bố một lần nữa rằng Giáo hội có quyền thiết lập và điều khiển các trường thuộc các cấp và các ngành, như Quyền Giáo huấn đã xác nhận qua nhiều văn kiện. Công đồng cũng nhắc lại rằng việc thi hành quyền lợi này ẽ đóng góp nhiều cho việc bảo đảm tự do lương tâm và những quyền lợi của cha mẹ cũng như sự tiến bộ của nền văn hóa.

Tuy nhiên, các nhà giáo nên nhớ rằng họ là những nhân vật chính giúp cho trường công giáo thực hiện được những chương trình và sáng kiến của mình. Vậy họ phải được chuẩn bị hết sức chu đáo để lãnh hội hết những kiến thức đạo đời, được chứng thực do những văn bằng tương xứng, cũng như phương thức giáo dục phù hợp với những phát minh của thời đại tiến bộ. Các nhà giáo dục, nhờ liên kết với các bạn đồng nghiệp và với các học sinh trong tình thân ái và thấm nhiễm tinh thần tông đồ, sẽ làm chứng cho cho một vị thầy duy nhất là Chúa Kitô bằng đời sống cũng như bằng lời giảng dạy. Hãy cộng tác với nhau, nhất là với các bậc phụ huynh, và trong suốt thời gian giáo huấn, hãy cùng với họ quan tâm đúng mức đến sự khác biệt phái tính và mục đích riên của cả hai phái trong gia đình cũng như ngoài xã hội do Chúa Quan phòng đã đặt định. Hãy khuyến khích học sinh làm việc riêng, và khi thời gian học chấm dứt, hãy tiếp tục liên lạc với chúng bằng những ý kiến xây dựng, tình thân hữu và bằng việc thành lập các hiệp hội theo đúng tinh thần của Giáo hội. Thánh Công đồng cũng tuyên bố rằng chức vụ của nhà giáo là một hoạt động tông đồ đích thực, rất thích hợp và cần thiết cho thời đại chúng ta, đồng thời là một phục vụ chính đáng cho xã hội. Công đồng còn nhắc nhớ cho cha mẹ công giáo bổn phận ký thác con em vào các trường công giáo nếu hoàn cảnh, thời gian và nơi chốn cho phép. Phải tùy khả năng nâng đỡ và hợp tác với các trường ấy để mưu cầu lợi ích cho con em mình.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 8)

 

9.            TRƯỜNG CỦA CÁC DÒNG TU

“Các dòng tu có sứ mệnh chuyên môn về giáo dục, trong khi trung thành theo đuổi sứ mệnh riêng của mình, phải nỗ lực chu toàn việc giáo dục Công giáo kể cả nhờ các trường của mình được thiết lập có sự đồng ý của Giám mục Giáo phận.” (Ðiều 801)

 

10.        TRƯỜNG CHUYÊN NGHIỆP VÀ KỸ THUẬT

“Nếu không có các trường chuyên lo giáo dục theo tinh thần Kitô giáo thì Giám mục Giáo phận phải tìm cách thiết lập.

Đâu có thể được, Giám mục Giáo phận phải liệu thiết lập các trường chuyên nghiệp và kỹ thuật, và cả những trường khác đáp ứng nhu cầu riêng của địa phương.” (Ðiều 802)

“Tất cả các trường tùy thuộc Giáo hội bằng bất cứ cách nào đều phải phù hợp với hình ảnh của trường công giáo trên theo khả năng mình, dù có thể mang những hình thức khác nhau tùy hoàn cảnh địa phương. Hội thánh rất khen ngợi những trường công giáo, nhất là ở những miền thuộc các Giáo hội tân lập.

Ngoài ra, khi thiết lập và điều hành các trường công giáo, cần phải để ý đến những nhu cầu của thời đại tân tiến. Vì thế, trong khi quan tâm đến các trường tiểu học và trung học là nền tảng của việc giáo dục, người ta cũng phải chú trọng tới những trường do hoàn cảnh hiện tại đòi hỏi, chẳng hạn những trường chuyên nghiệp và kỹ thuật, những viện giáo huấn cho lứa tuổi trưởng thành, cổ võ công tác cứu trợ xã hội, và cả những nhà dành cho những người vì tàn tật cần được chăm sóc đặc biệt, những trường sư phạm đào luyện giáo chức vừa về việc dạy giáo lý, vừa về những hình thức giáo dục khác.

Thánh Công đồng ân cần nhắc nhủ các Chủ Chăn của Giáo hội cũng như mọi Kitô hữu đừng quản ngại hy sinh giúp đỡ các trường công giáo chu toàn bổn phận ngày càng hoàn hảo hơn, và nhất là quan tâm đến nhu cầu của những người thiếu thốn phương tiện vật chất, thiếu tình thương, thiếu sự nâng đỡ của gia đình hoặc còn xa lạ với đức tin.” (Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 9)

 

11.        TRƯỜNG VÀ CÁC GIÁO VIÊN

“Việc huấn luyện và giáo dục về đạo Công giáo trong bất cứ trường học nào hoặc những phương tiện truyền thông xã hội khác nhau, phải tùy thuộc vào quyền bính của Giáo hội. Các Hội đồng Giám mục phải ban hành các qui luật chung về vấn đề này; các Giám mục Giáo phận phải lo hướng dẫn và kiểm soát việc thi hành.

Bản quyền sở tại phải lưu tâm để các giáo viên dạy tôn giáo trong các trường, kể cả trường không công giáo được trổi trang về đạo lý chân chính, về chứng tá đời sống Kitô giáo và về khoa sư phạm.” (Ðiều 804), (xin đọc “Tuyên ngôn về Giáo dục Công giáo số 7” ghi trên.)

by frjoe — last modified 2007-08-08 00:56

This site provided with the assistance of the Davis Community Network.