Skip to content. Skip to navigation
Personal tools
You are here: Home Sách đã xuất bản Cẩm Nang Giáo Luật Thực Dụng Phần IV: Vạ tuyệt thông (1 tiểu mục, 24)
Sections
You are here: Home Sách đã xuất bản Cẩm Nang Giáo Luật Thực Dụng Phần IV: Vạ tuyệt thông (1 tiểu mục, 24)
Document Actions

Cẩm Nang Giáo Luật Thực Dụng

Phần IV: Vạ tuyệt thông (1 tiểu mục, 24)

 24.- DỨT PHÉP THÔNG CÔNG

 Dứt phép thông công là một hình phạt của Giáo Hội, khi một người bị tuyên án dứt phép thông công thì người ấy bị tách rời ra khỏi sự hiệp thông với những người tín hữu khác trong Giáo Hội. Có hai hình thức dứt phép thông công (còn gọi là vạ tuyệt thông) ta có thể tìm thấy trong Bộ Giáo luật 1983:

 1.- Vạ tuyệt thông hậu kết  (Fenrendae sententiae) : Chỉ có hiệu lực khi được tuyên án bằng một án lệ buộc trên phạm nhân. (xem c.1314)

 2.- Vạ tuyệt thông tiền kết  (Latae sententiae) : Có hiệu lực ngay sau khi hành động được thực hiện vì hình phạt đã được luật qui định trước. (xem c.1314)

 Hầu hết những trường hợp bị Vạ tuyệt thông đều là Vạ tuyệt thông tiền kết.

 Người mắc Vạ tuyệt thông bị cấm:

 - Không được tham phần bằng bất cứ cách nào như thừa tác viên vào việc cử hành Hy Tế Thánh Thể, hay vào các lễ nghi phụng tự nào khác;

 - Không được cử hành các Bí tích hay Á Bí tích và lãnh nhận các Bí tích;

 - Không được hành sử các chức vụ, tác vụ hay bất cứ nhiệm vụ nào, hay thi hành các hành vi cai trị. 

 Sau khi Vạ tuyệt thông đã bị tuyên kết hay tuyên bố, người bị Vạ tuyệt thông thi hành cách vô hiệu những hành vi cai trị nếu trước đó đã được chỉ định; cũng không được lãnh nhận cách hữu hiệu một chức vụ hay nhiệm vụ nào khác trong Giáo Hội; cũng không được chiếm hữu cho mình các lợi lộc của bất cứ chức vị, chức vụ hay nhiệm vụ, hưu bổng nào mà đương sự đã có trong Giáo Hội. (xem c.1331).

by frjoe — last modified 2007-01-19 20:51

This site provided with the assistance of the Davis Community Network.