You are here: Home Sách đã xuất bản Thắc Mắc & Giải Đáp Giáo Luật (Tập 2) 46. Công bằng và bác ái (1)
Document Actions

Thắc Mắc & Giải Đáp Giáo Luật (Tập 2)

46. Công bằng và bác ái (1)

Kính gửi Cha Bùi Đức Tiến,

Trước hết chúng con xin trân trọng gửi đến Cha lời kính thăm sức khỏe và lời cầu chúc Cha luôn an vui trong Thánh chức để phục vụ Giáo hội và tha nhân. Sau là chúng con, mấy anh em cứ bàn cãi nhau về việc lỗi đức công bằng và bác ái, có tội và không có tội, ở Việt Nam khác qua đây khác - nếu có vi phạm phải đền hay không phải đền - hoặc có thể thay thế sự đền trả bằng việc dâng cúng thôi cũng được.

Kính thưa Cha, đây là một tội trống mà xem ra ai cũng thấy rõ, do vậy mà chúng con mới dám quấy rầy Cha để xin một lời giải đáp của Cha về việc này. Vì có nhiều con cái Chúa có vẻ quá ư là đạo đức thánh thiện ở trong các đoàn hội cũng có, chuyên đi khuyên bảo người ta thực thi công bằng bác ái, sống theo tinh thần Phúc Âm. Thế mà họ vẫn vừa hưởng trợ cấp xã hội, hoặc những lợi ích khác, mặc dù họ có nhà cửa, cơ sở làm ăn, công ăn việc làm dư đủ ... Thậm chí, một số đã mua nhà cửa nhưng để cho thuê. Nhà họ ôm hai ba căn của chính phủ để cho người khác ở ... lấy tiền. Có người cho là họ làm như vậy với những mục đích tốt, như để giúp những thân nhân nghèo, hay đóng góp, công đức chỗ nọ chỗ kia như vậy thì đâu có tội lỗi gì?

Thưa Cha, nếu quả thật Giáo Hội bên Tây Phương là dễ dãi thì ở Việt Nam ta luật lệ lại khó khăn quá. Nếu những tội này mà xảy ra ở Việt Nam thì chắc chắn có tội và phải đền trả. Còn nếu ở Úc này mà áp dụng luật lệ như ở Việt Nam thì xem ra các Cha cũng có lỗi một phần vì ít khi thấy các Đấng giảng giải về luật công bằng. Ngay cả những dịp cấm phòng, dọn mình để hưởng Bí tích hòa giải, chúng con cũng chẳng thấy các Đấng đề cập đến (có lẽ các Ngài tránh né chăng?). Thánh Kinh nói rõ: “Dù thời gian thuận tiện hay không thì các Ngài cũng vẫn phải giảng giải cơ mà”. Chúng con đinh ninh là làm lậu, trốn thuế không còn giá trị với luật nữa, thì mới có nhiều người làm như vậy và các Đấng cũng không còn bận tâm về việc này.

Vậy xin Cha giúp chúng con đôi điều trên đây, nhằm giải tỏa điều mà chúng con không có lối thoát. Nếu Cha thấy những thắc mắc này xét ra không có lợi thì chỉ xin lời giải đáp của Cha thôi, còn thư của chúng con thì xin miễn đăng kẻo làm nản lòng những người đang hăng say làm việc nghĩa. Chúng con cám đội ơn Cha, rất mong Cha thương mà tha lỗi cho một số người anh em chúng con muốn học hỏi thêm về việc xem ra không mấy ai ưa này.

Kính thư (một số đọc giả Báo Dân Chúa)

********

Một số các bạn đọc giả Dân Chúa thân mến (những người ký tên dưới lá thư trên).

Nhận được thư của các bạn chuyển đến do Cha Chủ nhiệm với lời nhắn nhủ như sau: “Xin Cha giải đáp tổng quát về công bằng xã hội theo luật”

Có một điều có thể làm các bạn ngạc nhiên, đó là trong Bộ Giáo Luật của Giáo Hội không đề cập đến những vấn đề công bằng và bác ái. Lý do là vì Bộ Giáo luật chỉ bao gồm những qui định về tòa ngoài (external theology) mà trong khi đó công bằng và bác ái thuộc lãnh vực nhân đức luân lý, tòa trong (internal theology). Những qui định trong Bộ Giáo luật do cơ cấu hữu hình của Giáo Hội thiết lập được gọi là nhân luật (human law), trong khi công bằng và bác ái là thiên luật (divine law). Về vấn đề tội lỗi cũng vậy, thuộc lãnh vực thần học luân lý (Moral Theology), không thuộc lãnh vực Giáo luật.

Như thế, công bằng bác ái vì là thiên luật (luật của Chúa), nên được qui định và ghi ở điều thứ bảy trong Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời.

Sau đây là những gì tôi có thể chia sẻ với các bạn:

Trước hết, công bằng bác ái được xét như một nhân đức: Đức công bằng là nhân đức luân lý: Nó hệ tại ý chí kiên định và cương quyết hoàn trả những gì phải trả cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Đối với một con người, đức công bằng dự bị cho ta tôn trọng quyền lợi của người khác và thiết lập sự an hòa giữa mọi người để có thể xúc tiến sự công bằng đối với mọi người và đối với ích lợi công cộng. Người công chính mà Thánh Kinh thường nhắc tới thì nổi bật về sự ngay chính thường xuyên trong các ý nghĩ và thẳng thắn trong cách sử sự hướng tới tha nhân và xã hội: “Ngươi sẽ không ban đặc ân cho những người hèn yếu và sẽ không quị lụy những người quyền quí; ngươi sẽ xét xử mọi người với sự công minh.” (Sách Đệ Nhị Luật 19,15). “Hỡi các người chủ hãy trả cho các nô lệ của mình theo lẽ phải và công bằng, vì hãy nhớ rằng chính các ngươi cũng có một người chủ ở trên trời” (Sắc lệnh về Giáo Dân 4,1)

Công bằng và bác ái là thiên luật: “Thứ Bảy, chớ lấy của người”. Thánh Matthêu đã lập lại lời của tiên tri Daniel khi viết về Lời Chúa: “Ngươi không được trộm cắp” (Mt. 19,18 - Dn. 5,19). Sau đây là lời của Thánh Phaolô: “Những kẻ trộm cắp, những kẻ gian tham, những kẻ chiếm đoạt của người khác, sẽ không được thừa kế nước Thiên Chúa” (1 Cor. 6,10).

Điều răn thứ bảy truyền dạy phải thực hành đức công bằng và đức bác ái trong việc quản lý tài sản trần thế và kết quả của công ăn việc làm của người khác.

Điều răn thứ bảy cấm không được ăn cắp, dù là của công hay của tư, trái với ý muốn của người khác và trái với qui định của công ích. Ai phạm vào những bất công này đều buộc phải bồi thường. Đức công bằng giao hoán đòi buộc phải hoàn lại những của cải mình đã lấy trộm dù là của tư hay của công. Nếu không hoàn trả được khi còn sống ở đời này, thì sẽ phải hoàn trả ở đời sau.

Luật luân lý cấm chỉ những hành vi con buôn hoặc độc tài dẫn tới việc nô lệ hóa những con người, mua họ, bán họ, hoặc trao đổi họ để lấy hàng hóa khác.

Về bác ái: Làm sao chúng ta lại không nhận ra khuôn mặt của Lagiarô, người ăn mày đói khổ trong dụ ngôn của Chúa. Làm sao chúng ta lại không nghe được Lời Chúa khi Ngài nói: “Các ngươi đã không làm điều đó cho Ta?” (Mt 25,45)

Đi vào thực tế qua lá thư của các bạn, tôi xin được phép xác quyết những điều sau:

Người không sống theo phép công bằng thì không được phép nhắc nhở với người khác về vấn đề công bằng, vì làm như thế là lỗi đức công bằng và tạo hình phạt cho chính mình.

Trong hoàn cảnh xã hội chúng ta đang sống, vừa lãnh tiền trợ cấp của chính phủ vừa đi làm “chui” không đóng thuế là lỗi đức công bằng và lỗi đức bác ái.

Nhận nhà cửa của chính phủ cấp, cho thuê lại để lấy tiền cho chính mình là lỗi đức công bằng và bác ái.

Khai gian xảo để nhận các loại trợ cấp là lỗi đức công bằng và lỗi đức bác ái.

Tất cả các lối giải thích về việc xử dụng tiền bạc gian xảo, trộm cắp như để giúp những thân nhân nghèo hay làm việc công đức đều vô giá trị trước mặt Thiên Chúa, chưa kể những lối giải thích này sẽ trở thành hình phạt cho chính mình vì làm như vậy là lừa dối chính Thiên Chúa.

Thiên luật là luật tòng nhân (buộc chính vào một con người), do đó dù người ấy ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều bị buộc như nhau, không những thiên luật buộc người Công Giáo, mà thiên luật còn buộc cả những người không phải là Công giáo nữa.

Theo các bạn viết thì các Đấng có thể cũng phải chịu một phần trách nhiệm trong việc này, hoặc vì đã không bận tâm, hoặc vì tránh né, hoặc vì bất cứ một lý do nào khác.

Riêng về phần tôi, xin chân thành cám ơn các bạn đã nhắc nhở. Thân chúc các bạn luôn sống trong công bằng, bác ái và bác ái hơn, cầu nguyện cho những người sống thiếu công bằng và bác ái. Amen.

by frjoe — last modified 2007-01-13 20:44

This site provided with the assistance of the Davis Community Network.